Facebook nhắc tôi về kỷ niệm ngày này 8 năm trước: "Lần đầu tiên leo lên đỉnh Fanxipan. Tuổi 20 của tôi chính thức bắt đầu". 8 năm trước tôi bước vào quãng đời "thanh xuân" tươi đẹp, và giờ đang ngắc ngoải khi còn 2 năm nữa là vào quãng đời 30s.

Nếu không nhầm, năm nào tôi cũng có một bài đăng (hoặc vài bài) tương tự như vậy để ngợi ca tuổi thanh xuân của mình: Chuyến đi thời thanh xuân, những ước mơ của tuổi trẻ. Facebook tôi tràn ngập những câu chuyện để khích lệ bản thân đầy mĩ miều và khoáng đạt, tự do.

Tôi cảm tưởng như nếu những năm tháng tuổi 20 là một chiếc vòi hoa sen, cuộc đời tôi được tưới tắm trong những điều tuyệt vời nhất.

Nhưng tôi quên chưa kể rằng những chuyến đi du lịch của thanh xuân đó thực sự khiến tôi thấy mình nghèo mạt, ước mơ được vẽ lên trong những ngày hết tiền. Thanh xuân lãng mạn của tôi chẳng thể đến được với ai vì họ đều chê tôi không chín chắn, mơ mộng, chẳng thể đảm bảo cuộc sống tương lai vững vàng. Là thế đấy nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn thở dài, sao tuổi 20s của tôi lại trôi nhanh quá, hết thanh xuân rồi sao?

Ai đó tát tôi một cái, làm ơn; đừng lãng mạn tuổi 20 như mấy cuốn sách self-help bestseller nữa. Tuổi 20 của bạn thực sự rất tuyệt vời và thi vị, nhưng tuổi 30 cũng không phải là bên kia con dốc cuộc đời đâu. Ôi 20 tuổi và thanh xuân, người ta coi nó như một tấm "thẻ bài" để miễn trừ hết trách nhiệm cuộc đời mà vui chơi sao? để rồi khóc ròng khi tuổi 30 ập đến như một thảm kịch.

Thành thật mà nói, tuổi 20; ngoài vài phút giây mơ mộng trên Facebook, mọi thứ thật tệ. Đồng ý là bạn có dư thừa thời gian nhưng chẳng có tiền, không sự nghiệp, cũng không được mấy ai nể phục hay tôn trọng và một tương lai không chắc chắn. Tất nhiên tiền không phải thước đo cuộc sống, nhưng tưởng tượng bạn không có gì vào một quãng thời gian ngoài… mơ mộng, nó hẳn phải tệ lắm đúng không?

Bạn sẽ có những mối tình tuyệt vời ở tuổi 30

Tôi từng tôn thờ những mối tình tuổi 20 như suối nguồn tươi trẻ, đầy đam mê và khao khát. Nhưng hãy tin tôi, tình yêu tuổi 20 giống như cốc cà phê pha không kĩ, ở trên thì ngon còn ở dưới đầy cặn. Hết thời gian yêu đương mặn nồng là những pha hờn dỗi trẻ con, mâu thuẫn tình yêu vì tiền bạc, cách nhìn cuộc sống không chín chắn đầy tình yêu vào những cuộc cãi vã không đáng có. Và biết gì không, ngoài kia còn quá nhiều đối tượng tiềm năng cho những người trẻ với suy nghĩ: "Còn trẻ, tội gì không thử". Thử chán chê thì những năm 20 tuổi cũng trôi qua.

Sao cứ phải ngồi tiếc nuối răng "giá như thời đại học mình có mối tình nào thì tốt?" khi tình yêu ngoài tuổi 30 thực sự cũng thú vị: Không ai cảm thấy lệ thuộc tài chính vào ai, chúng ta không hờn dỗi vì câu hỏi mỗi ngày "đi ăn gì hả anh" và tình yêu luôn có một định hướng rõ ràng khi ta không còn trẻ. À mà thực ra, năm bạn 29 tuổi 11 tháng và năm bạn 30 tuổi 1 tháng, tình yêu vẫn như nhau cả thôi.

Hãy cứ buồn vì một tình yêu trôi qua, nhưng đừng buồn vì "tình yêu thời thanh xuân" bị bỏ lại phía sau. Tiếc nuối quá thì cứ nghĩ 30 là một thanh xuân mới, còn không thì kệ!

Không ai phung phí thời gian vào những năm 30

Thành thật đi, bạn yêu quãng đời thanh xuân 20s vì bạn có nhiều thời gian làm những điều mình thích. Và những điều đó là gì? Ăn, ngủ, đi chơi và không bận tâm về tương lai. Tuổi 20 cho bạn những ngày ngủ đến 10h sáng, cày phim xuyên cuối tuần, tặc lưỡi "đi chơi thêm lần nữa rồi về học bài".

Chúng ta thực sự đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những năm tháng ấy, nhân danh sự tự do và tuổi trẻ.

Hồi bạn hai mấy tuổi đó, bạn có thể thức dậy rồi quyết định hôm nay làm gì cũng chưa muộn: Có hứng thì làm, không có hứng à? thôi tuần sau làm tiếp. Mọi việc không theo một trật tự quy củ nào. Lang thang quán cà phê, mỗi ngày trên Facebook, tôi thấy có hàng nghìn đứa bạn cùng tuổi quay cuồng với thời gian rảnh và ngợi ca tự do muôn năm.

Cuộc sống cho bạn 24 giờ vào những năm 30 tuổi, và ngần đó thời gian cho những năm 20. Khi nhận ra rằng 24 tiếng được chia cho công việc full-time, gia đình nhỏ, thời gian thư giãn và đọc sách, một tiếng để tập thể thao, còn lại để ngủ và nghỉ ngơi, bạn biết rằng thời gian là thứ không phải để lãng mạn hóa, dù ở tuổi nào đi nữa.

25 cho bạn mộng mơ, 30 cho bạn tiền bạc

Tôi đoán chắc là đây là điều nhiều người chờ đợi nhất. Đúng rồi, những năm tháng tuổi 30 hoặc về sau đó sẽ là thời điểm để bạn có cho mình một nền tảng tài chính vững chắc, hay nói đơn giản hơn là nhiều tiền!

Không ai thực sự than thở về tuổi 20; họ không muốn làm sụp đổ một hình tượng thời gian tươi đẹp nhất của cuộc đời, những khoảnh khắc người trẻ thực sự có thể biến tấu mọi điều tưởng như "không ổn" thành thứ có ý nghĩa. Không có tiền mua quần áo, người ta nói rằng cuộc sống đơn giản thực sự tuyệt vời; đi du lịch cực kỳ tiết kiệm, họ nói đó là để trải nghiệm những cảm giác du lịch gần gũi với người địa phương nhất; chẳng bao giờ đi xem phim hay ăn uống bên ngoài, mọi người tự bảo với bản thân vì họ vốn không thích chỗ đông người. Tôi hoàn toàn ủng hộ những lý do tốt đẹp trên - nhưng là một người đã trải qua những năm đầu 20 như vậy, tôi phải thành thật và trả lời với bản thân rằng.

Vì tôi không có tiền.

Trên thực tế, không có tiền chẳng phải điều gì quá tồi tệ khi bạn vẫn có thể xoay sở mọi thứ ổn thỏa. Nhưng đừng vì thế mà chê trách tuổi 30 như một đám người lớn thực dụng, còn một ít tiền ở tuổi 20 mới thực sự đem lại ý nghĩa cuộc đời.

Ít nhất ở tuổi 30, bạn không phải ngồi vẽ vời ra lý tưởng cho việc tiêu tiền. Nếu có một hôm đi ăn một món bình dân, đó là vì bạn tự dưng thèm nó chứ chẳng phải để gợi lại những ký ức thân thuộc hay điều gì to tát cả.

Bạn vẫn có thể làm mọi thứ như hồi 20!

Tôi có thể kể ra nhiều thứ tuyệt vời hơn ở tuổi 30, nhưng chắc chắn, đây là cách gói ghém lại vấn đề hoàn hảo nhất. Bạn vẫn có thể làm mọi thứ như hồi bạn ở tuổi 20 vậy, điều khác biệt nằm ở chỗ bạn không còn giữ thái độ "Yolo", tinh thần tự do muôn năm khi là mọi việc. Chỉ vì bạn đã bước sang tuổi 30 không đồng nghĩa rằng cuộc đời bạn trở nên tẻ nhạt. Ai bảo người 25 tuổi mới selfie và đăng Facebook được? Ai nói người 20 tuổi mới có tình yêu gà bông?

Đã đến lúc ngừng lãng mạn hóa tuổi 20 rồi.

Nếu thần đèn cho bạn một điều ước để trở về tuổi 25, chắc bạn sẽ thích thú nó trong một vài ngày rồi chán ngấy mọi thứ. Đó chính là lý do thời gian không quay trở lại - những thứ bạn từng thích thú ở tuổi 20 không còn đủ hứng khởi nữa. Khi rơi vào những vùng trũng của tuổi trẻ, ai cũng chỉ ước nhanh cho qua hết năm tháng 20. Và rồi khi thấy niềm vui thanh xuân nhen nhóm, ta lại ước rằng những năm tháng này kéo dài mãi mãi.

Không quyết định được nên cư xử như nào với tuổi thanh xuân, vậy hãy cứ để thời gian tuần tự trôi như vậy. Thanh xuân nằm trong tâm trí mỗi người, không phải một quãng đường đời.