Nhiều năm về trước, sau khi đọc xong cuốn "Gatsby vĩ đại", tôi đã nghĩ thế này: "Những con người kia đã phải trải qua rất nhiều chông gai nhưng rồi lại nhận về kết cục chẳng mấy tốt đẹp".

Ngay trước khi xung quân, Jay Gatsby gặp gỡ và đem lòng yêu 1 cô gái tên Daisy. Sau này, Gatsby quay lại quê nhà và trở nên giàu có, anh liên tục tổ chức các bữa tiệc xa xỉ, chỉ vì 1 tia hy vọng có thể gặp lại Daisy ở đó.

Cuối cùng, phép màu đã mang Daisy tới thật. Kỳ diệu hơn cả là họ còn rung động lẫn nhau như những ngày ban đầu. Chỉ tiếc Daisy vẫn cố chấp với cuộc hôn nhân rạn nứt, ngay cả khi biết rõ chồng đang ngoại tình. Rồi bi kịch xảy ra, Daisy đã vô tình đâm chết Myrtle - người tình của chồng bằng ô tô của Gatsby và bỏ chạy.

Gordon - chồng của Myrtle khi nhận ra chiếc xe đâm chết vợ mình thuộc quyền sở hữu của Gatsby đã quyết định bắn chết anh trước khi tự kết liễu.

Ban đầu, mọi nhân vật trong cuốn kiểu thuyết này (ngoại trừ chồng của Daisy) đều thuộc tuýp chính diện đối với tôi. Họ lịch sự, cư xử chừng mực và biết suy nghĩ thấu đáo.

Tôi cũng có cơ hội được biết những con người vô cùng tuyệt vời. Họ như hiện thân của những điều có thể thay đổi hoàn toàn thế giới quan của bạn.

Tuy nhiên, "ở hiền gặp lành" không phải lúc nào cũng xảy ra, không ít nhân vật của "Gatsby vĩ đại" bị cuốn vào những mối tình ngang trái.

Lúc đầu, tôi còn "phản diện hoá" những người xung quanh. Tôi phán xét và nhìn nhận mọi người như cách tôi cảm về Tom - chồng của Daisy. Mãi về sau, tôi mới nhận ra một sự thật phũ phàng rằng bất cứ ai cũng đều có mặt tối, chẳng có ai cao thượng và hoàn hảo như tôi từng mong đợi, kể cả những nhân vật chính diện trong tiểu thuyết này.

Jay Gatsby liều mạng khoe khoang của cải để thu hút sự chú ý của người thương, đồng thời cố gắng kéo cô về bên mình. Daisy cố chấp với cuộc hôn nhân rạn nứt và đầy rẫy vấn đề cho dù cô đủ tỉnh táo để nhận ra hết thảy. Myrtle và Gordon lại quá mù quáng và thiếu tự trọng. Tom thì tham lam, ích kỷ, chỉ chăm chăm nghĩ tới bản thân. Jordan giả tạo.

Cách chiến thắng cảm xúc và tự huỷ hoại chính mình

Ai đó từng phát biểu thế này: "Cần 2 người để tạo dựng một mối quan hệ, còn phá vỡ thì chỉ 1 là đủ". Tôi không đồng tính với ý kiến trên. Đúng, cần 2 người mới tạo nên một mối quan hệ, nhưng nếu 1 trong 2 không đủ nghị lực thì dám cá rằng người còn lại cũng chẳng khá khẩm hơn.

Tại sao ư? Bởi vì chúng ta thường có xu hướng hẹn hò với người phản chiếu lại bản thân. Nói vậy không phải khẳng định mỗi người mà chúng ta hẹn hò đều giống hệt chúng ta, nhưng chắc chắc là người có nhiều điểm chung về tính cách và thái độ sống.

Ví dụ, 2 con người quá yêu bản thân không thể ở bên nhau, nhưng một người yêu bản thân và một người cam chịu lại là tuyệt phối. Tom ích kỷ, Daisy cũng vậy. Chỉ là cách họ thể hiện khác nhau một chút mà thôi.

Đúng như bản chất của những người tự phụ, Tom quyến rũ nhiều phụ nữ và cho rằng điều đó chẳng có gì đáng trách. Mặt khác, Daisy lại cố chấp nghĩ rằng bản thân không hề ích kỷ, cố chấp níu kéo mối quan hệ độc hại và chẳng nghĩ là mình đang làm sai.

Một ví dụ khác. Khi bạn đặt quá nhiều hy vọng và ước mơ lên một ai đó, bạn sẽ làm mọi thứ để duy trì điều đó. Sau tất cả, nếu bạn không thể đạt được mục tiêu bản thân đề ra, bạn chính là kẻ thua cuộc đúng không?

Chính vì vậy, bạn làm những điều tốt đẹp nhất dành cho đối phương để cho họ thấy sự quan tâm nhiệt thành nhất. Nhưng khi họ không nhận ra hoặc thừa nhận chúng, những việc bạn làm lại trở thành "mua dây buộc mình". Bạn khao khát tình yêu và sự thừa nhận từ đối phương.

Bạn không thể kiểm chứng được việc bạn có xu hướng muốn thay đổi người khác hay không. Bạn vừa xa cách khiến mọi người chẳng muốn lại gần, vừa muốn có bạn đời vì sợ phải cô đơn đến khi lìa đời. Chính vì thế, bạn cố gắng hết mình vì một người, như cách Gatsby làm với Daisy.

Sự thật phũ phàng

Nếu bạn thuộc tuýp người luôn than vãn về việc chẳng bao giờ có được một cuộc tình viên mãn mặc dù đã cho đi tất cả những gì mình có. Tuy không muốn trở thành người đem tới tin tức xấu, nhưng tôi buộc lòng phải thành thật rằng bạn là một nửa của vấn đề bạn gặp phải.

Bạn có thể được nhận xét là người tốt bụng, nhưng vấn đề ở đây là đôi khi bạn lợi dụng người xung quanh để thoả mãn khao khát cá nhân.

Thử cân nhắc câu nói này xem: "Tôi muốn ở bên người nọ vì họ cho tôi cảm giác dễ chịu và tôi muốn được yêu thương". Nghe có vẻ rất hợp lý phải không?

Giờ thì ngẫm đến câu này nhé: "Tôi muốn ở bên chú cún con này vì nó khiến tôi thấy dễ chịu và tôi muốn được yêu thương". Nghe không tuyệt vời như câu trước đó? Như thể bạn lợi dụng chú cún con vì mục đích của riêng bạn vậy.

Giờ đến đoạn buồn cười rồi đây. Bạn nhận ra có thể thay thế cún con bằng công việc, đồ ăn, bạn bè hay một mục tiêu nào đó thì nghe nó vẫn chẳng ra sao. Đoán xem tại sao? Tại vì nó chẳng ra sao thật.

Bạn không thể coi con người là một món hàng khiến bạn trở nên vui vẻ hơn. Tưởng tưởng nhé, nếu ai đó muốn làm thân với bạn chỉ vì bạn khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Đối với cá nhân tôi, giác quan thứ 6 sẽ nhận diện đây là một mối quan hệ chẳng mấy tích cực và tình bạn này sẽ chẳng đi đến đâu.

Đây hẳn cũng là mô típ quen thuộc của những bộ phim tình cảm. Con người đến với nhau vì cảm giác dễ chịu ban sơ, rồi rắc rối ập đến. Sau đó, họ có thể lựa chọn tiếp tục níu kéo nhau hoặc rời đi và tiếp tục nản chí với một mối quan hệ khác.

Bất cứ khi nào tôi ấn tượng với ai đó (hoặc ngược lại), chúng tôi sẽ bắt chuyện, tìm được điểm chung, quyết định tiếp tục hẹn hò trong tương lai và cùng nhau sẻ chia những tổn thương. Tôi chưa bao giờ làm quen ai đó vì mục đích, nhưng lại cảm thấy áy náy với những mối tình như vậy.

Bạn vẫn có thể cho rằng bản thân mình là một người đáng mến. Như tôi nói rồi đấy, tuỳ bạn thôi.

Người cha hy vọng con trai mình trở thành hậu vệ vì ông ta đã không thể thực hiện được điều đó, một cô gái muốn kết bạn với cô nàng nổi tiếng nhất trong trường để được thơm lây cũng như hoà nhập hơn. Người đàn ông phạm pháp và ép buộc cô gái tên Daisy ở bên y, người phụ nữ từng hẹn thề với người yêu nhưng cuối cùng lại kết hôn cùng Tom Buchanan vì anh ta giàu có. Những điều trên khiến cho họ trông giống như đang kỳ vọng vào người khác hay chỉ đơn giản là họ ích kỷ?

Vậy suy cho cùng, tại sao người tốt lại bị cuốn vào những mối quan hệ không mấy đẹp đẽ? Bởi vì thứ họ để ý khi thiết lập mối quan hệ lại là những gì họ có thể nhận được từ đối phương.

Bạn có thể tử tế và nhiệt tình giúp đỡ người khác trong suốt quãng đời, nhưng trong tình yêu, bạn lại lợi dụng đối phương để thoả mãn cảm xúc của chính mình. Kết quả là, bạn thu hút những đối tượng cũng có chung mục đích như bạn, có chăng chỉ là cách thể hiện khác nhau đôi chút.

Điều chúng ta có thể làm để cải thiện tình hình

Đầu tiên, bạn phải tự hỏi bản thân rằng thứ bạn muốn trong mối quan hệ là gì? Hạnh phúc, tình yêu, sự an toàn,... Danh sách này sẽ không bao giờ có điểm dừng cả.

Thứ hai, bạn cần thẳng thắn đối mặt cùng cái bạn cần. Nếu tình yêu là thứ bạn luôn khao khát, bạn phải thật sự hiểu bản chất của tình yêu. Trước đây có thể bạn còn thiếu hiểu biết về nó, nhưng ngay bây giờ hãy học cách thấu hiểu thứ bạn cần.

Cuối cùng, nếu bạn đang ở trong mối quan hệ tình cảm, bạn phải trao đi trái tim chân thành. Sau tất cả, đó nên là mục đích chính. Bạn trao đi cả sự ủng hộ, thừa nhận, thời gian hay tất cả những cử chỉ âu yếm.

Bạn không cho đi tình yêu chỉ để nhận lại. Bởi nếu thế, chứng tỏ rằng bạn không hề trân trọng đối phương nên mới cân đo đong đếm mọi thứ rõ ràng như vậy.

Đừng hiểu nhầm ý của tôi. Khi bạn yêu ai đó, có điều gì thăng hoa hơn việc được đáp trả? Chỉ là hãy chắc chắn rằng bạn trao đi trái tim vì bạn thật sự yêu họ, chứ không vì một mục đích nào khác.

Với những điều trên, bạn đã có thể trở thành một người tốt sở hữu mối quan hệ "healthy" và "balance" rồi!